Chuyện giáo sư phản động Tương Lai tuyên bố ra khỏi Đảng, việc gì phải rống lên vậy

Loading...

Nghe tin ông Giáo sư tự phong Tương Lai, tuyên bố dứt bỏ mọi liên hệ với đảng, cánh dân chủ cuội hí hửng nhảy vào đưa lên phây, làm như chuyện động trời. Nói thẳng, đó là chuyện xàm lìn. Trước “GS” Tương Lai đã có nhiều người khác vì lý di này nọ mà ra khỏi đảng.


Đối với đảng, hàng tháng có tới hàng trăm hàng ngàn đơn tình nguyện gia nhập, họ thỏa mãn các tiêu chí khắt khe nhưng cũng còn chờ được xem xét. Hàng tháng, cũng không ít kẻ bị tống cổ ra khỏi đảng vì mất dạy hoặc vi phạm các quy định của đảng. Tất nhiên, cũng có vài ba kẻ bất mãn vì không được nuông chiều mà giận dỗi rồi tuyên bố ra khỏi đảng. Đó là chuyện quá bình thường, đảng vẫn mạnh vẫn khát khao cống hiến, chả có gì to tát đến mức làm rùm beng trên mạng như cháy nhà.

Trước ông Tương, có tới vài chục người “tai to mặt nhớn” cũng đã tuyên bố ra khỏi đảng và được giới “dân chủ cuội” hả hê hí hửng tuyên ngôn, rằng đảng đến ngày lụi tàn. Rốt cuộc, có chết ai đâu, đảng vẫn lớn mạnh và lại trở nên trong sạch hơn.

Nhớ câu chuyện ông Cống rãnh nào đó bỏ đảng, lên mạng nhăng quậy post đơn kêu cứu rầm trời, kể công lao này nọ, cuối cùng bị dân mạng bóc phốt thành thằng nói phét. Những chuyện như thế cũng chả khác ông Chu Hảo, Nguyên Ngọc hay Quang A ăn tục nói phét đánh rắm rong bờ hồ. Tất cả cũng chỉ kiếm cơm vả vào mồm.

Không hề ngoa khi nói, 100 thằng bỏ đảng là 100 thằng đui què mẻ sứt, hết hạn sử dụng hoặc thi thoảng có đứa biết chắc sẽ đứt thực quản do vi phạm điều lệ đảng nên nhanh chân chuồn chuồn làm thượng sách.

Riêng Nguyễn Đình Cống, Võ Văn Tạo, Đặng Xương Hùng, Lê Hiếu Đằng,.. và nay là Nguyễn Phước Tương (Tương Lai) cũng chỉ là loại sống dựa vào hơi đảng mà hưởng lộc, nay hết nạc, khó gặm xương thì bê quay bằng hành vi lưu manh tráo trở, phản trắc.

Loading...

Nhớ ngày 3/3/1951, trong lời kết thúc buổi ra mắt của Đảng Lao động Việt Nam 3/3/1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phát biểu, “Mục đích của Đảng Lao động Việt Nam có thể gồm trong 8 chữ là: ĐOÀN KẾT TOÀN DÂN PHỤNG SỰ TỔ QUỐC” và “Chính sách quân sự, chính trị, kinh tế, vǎn hoá, v.v. của Đảng Lao động Việt Nam đã nói rõ trong bản Tuyên ngôn và Chính cương. Chính sách ấy có thể đúc lại trong mấy chữ là làm cho nước Việt Nam ta: ĐỘC LẬP – THỐNG NHẤT – DÂN CHỦ – PHÚ CƯỜNG”.

Như vậy, mục đích và chính sách của đảng CSVN là rõ ràng từ ngay từ những ngày đầu mới thành lập và quay trở lại hoạt động sau một thời gian rút vào bí mật.

Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng nói, “Tuy vậy Đảng Lao động Việt Nam cũng do nhiều người tổ chức lại mà thành. Mà người thì ai cũng có ít nhiều khuyết điểm. Vì vậy Đảng Lao động Việt Nam mong mỏi và hoan nghênh sự phê bình thật thà của các đảng phái và đoàn thể bạn, của các nhân sĩ và của toàn thể đồng bào để cho Đảng tiến bộ mãi”. Cho tới tận bây giờ, thái độ cầu thị ấy vẫn không thay đổi. Tuy nhiên, đảng cũng sẽ không chấp nhận những kẻ mượn cớ góp ý xây dựng đảng để phá hoại đoàn kết trong đảng, phá hoại mối liên hệ máu thịt giữa quần chúng nhân dân với đảng và để chống đảng.

Những kẻ như Nguyễn Đình Cống, Nguyễn Hộ, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Đăng Quang, Phạm Đình Trọng, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi, Đặng Xương Hùng, Ngô Xuân Thọ, Ngô Xuân Phú, Tương Lai… là loại lợi dụng danh nghĩa góp ý cho đảng để chống đảng và thấy không còn đường rút, đã phải nhanh chân “tuyên bố” rùm beng rằng bỏ đảng nhằm lấy số với thiên hạ.

Đảng có chính cương, điều lệ và nguyên tắc hoạt động, ai không theo, không chấp nhận thì mời cút. Nếu còn trong đảng mà làm trái với chính cương, điều lệ và vi phạm nguyên tắc thì trước sau cũng bị tống cổ ra khỏi đảng. Vậy nên, nhân dịp Tương Lai ra khỏi đảng, những ai thấy không thích hợp, thì hãy mau lượn đi cho nước nó trong.

Với đảng, việc 1 hay có nhiều hơn Tương Lai nữa tuyên bố ra khỏi đảng là điều may mắn vì nhờ đó đảng trong sạch hơn và bởi sức mạnh của đảng không nằm ở số đông.

Loading...