Hậu quả bắt tay với Trung Quốc xây sân bay, ông chủ Geleximco Vũ Văn Tiền đã biết hay chưa?

Loading...

Việc Geleximco đề xuất bắt tay với Kaidi Dương Quang xây sân bay quốc tế Long Thành, khiến người viết không thể không nhớ đến sự kiện quốc gia Sri Lanka thuê Trung Hoa xây dựng sân bay quốc tế Mattala Rajapaksa, rồi sau đó rao bán để trả nợ cho chính quốc gia này. Có lẽ đây là bài học đắt giá nhất hiện nay cho Việt Nam, nếu ông Tiền đọc được bài báo này liệu ông còn có ý định rước voi về giày mả tổ nữa hay không?

Bắt tay với Trung Quốc xây sân bay

Khi cuộc nội chiến 27 năm ở Sri Lanka kết thúc vào năm 2009, tổng thống khi đó là Mahinda Rajapaksa đã đưa ra ý tưởng muốn biến vùng quê nghèo của ông thành một thành phố thương mại tầm cỡ thế giới, bằng dự án sân bay Mattala đón hàng triệu lượt khách mỗi năm. Điều đáng nói ở đây là, Sri Lanka bắt tay với Trung Quốc, thậm chí là vay nợ để xây dựng sân bay này, bất chấp lời cảnh báo về việc vay vốn Trung Quốc. Số vốn đầu tư sân bay này là 209 triệu đô, trong đó có đến 190 triệu đô vay từ Trung Quốc.

Biếm họa về sân bay Mattala: sân bay chiếm trọn đất nước Sri Lanka, máy bay phải đậu trên đất, đường băng thì dành cho các loài động vật hoang dã – Ảnh chụp màn hình

Loading...

Nhiều chuyên gia đã cảnh báo, gọi đây là cái bẫy nợ của Trung Quốc. Nhận vốn vay từ Trung Quốc, đến khi mất khả năng chi trả, chính quyền sở tại sẽ buộc phải đi đến quyết định chuyển nhượng lại quyền kiểm soát tại các dự án cho Bắc Kinh. Giáo sư về nghiên cứu chính sách Brahma Chellaney khẳng định: “Vay nợ Trung Quốc cũng giống như  dính vào ma túy”.

Hậu quả

“Tôi từng nghĩ dòng tiền của Trung Quốc sẽ giúp nền kinh tế khởi sắc. Giờ thì chúng tôi giống như đang bị buộc phải bán của cải trong nhà để trả nợ” – Amantha Perera, một nhà báo Sri Lanka, nói với báo New York Times của Mỹ. Thật vậy, mọi kỳ vọng được chính phủ nước này đặt vào các nguồn thu từ các dịch vụ liên quan đến ngành hàng không. Nhưng khách tới Mattala đâu chẳng thấy, chỉ thấy giấy nợ tới tấp.

Theo số liệu của Bộ Giao thông vận tải và hàng không dân dụng Sri Lanka cho thấy doanh thu hằng năm của sân bay chỉ khoảng 300.000 USD, chẳng thấm vào đâu so với con số 23,9 triệu USD là số tiền phải trả nợ hằng năm cho Trung Quốc trong suốt 8 năm tới. Và Sri Lanka đã quyết định rao bán quyền kiểm soát để trả nợ. Vay nợ để xây, xây dựng xong lại ngập trong nợ và chi phí bảo trì rồi quyết định bán để trả nợ.

Loading...

Sân bay Long Thành có vốn đâu tư 18.7 tỷ USD gần bằng 1/10 GDP Việt Nam (riêng chi phí giải phóng mặt bằng 23.000 tỷ)

Trước đó, chính phủ Sri Lanka đầu tư xây dựng Cảng nước sâu Hambantota (khu vực nhạy cảm về an ninh quốc gia) bằng chính tiền vay từ Trung Quốc. Tuy nhiên kể từ khi hoạt động từ 2011, cảng này liên tục thua lỗ khiến chính quyền Sri Lanka bán lại cảng này cho TQ khai thác 99 năm, với giá hơn 1 tỷ USD. Bàn về vấn đề này các chuyên gia cho rằng đây là một phần của chiến lược “một vành đai, một con đường”, Bắc Kinh dùng tiền để xây dựng cơ sở hạ tầng, sau đó dùng mọi thủ đoạn khiến các công trình này không thể hoạt động, nếu hoạt động thì cũng không hiệu quả, để sau đó nước sở tại bán lại quyền kiểm soát. Phải chăng TQ một lần nữa muốn biến sân bay quốc tế Mahinda Rajapaksa thành cảng nước sâu Hambantota thứ hai?

Các dự án cơ sở hạ tầng không phải là thứ đem lại lợi ích ngay tức khắc nhưng là nền tảng cho sự hiện diện lâu dài của Trung Quốc. Giới chuyên môn cho rằng những dự án này thực chất chỉ phục vụ cho mục đích của Bắc Kinh hơn là nước sở tại. Vị lãnh tụ Trung Quốc Đặng Tiểu Bình từng thẳng thừng tuyên bố “Người Trung Quốc làm gì cũng có tính toán”.

ĐaI gia Vũ Văn Tiền – người muốn rước Trung Quốc về giày mả tổ.

Thật vậy “Người Trung Quốc chỉ nhắm tới nguồn tài nguyên“, báo New York Times viết, những tuyến đường sắt kết nối hay cảng biển chỉ nhằm “tạo điều kiện thuận lợi để Bắc Kinh tiếp cận dễ hơn với các nguồn tài nguyên của nước khác”.

Trở lại với đề xuất Geleximco bắt tay với nhà thầu Trung Quốc xây sân bay Long Thành khiến nhiều người lo ngại, liệu Việt Nam có lập lại bài học từ Sri Lanka hay không? Việc nhắm đến sân bay này, âm mưu của Trung Quốc là gì? Tài nguyên quốc gia ư, hay quyền kiểm soát đường hàng không Việt Nam và tất cả cơ sở hạ tầng trọng điểm, hay thực hiện âm mưu chính trị sâu xa hơn là biến Việt Nam thành Tây Tạng hay Tân Cương? Lúc hậu quả này xảy ra liệu ông chủ Geleximco có chịu trách nhiệm hay không?

(Tuổi Trẻ)

loading...
Loading...