Hỡi Nguyên Ngọc! Ông bán nhân cách mua gì khi bôi nhọ Anh hùng dân tộc Võ Thị Sáu

Loading...

Cũng như trường hợp của ông Phan Huy Lê khẳng định Anh hùng Lê Văn Tám không có thật, cũng với chiêu bài “lấp đầy khoảng trống lịch sử” một số nhà văn, nhà thơ đã diễn một trò không thể xấu xa hơn: Bôi nhọ hình tượng Anh hùng Võ Thị Sáu.

Nhà văn Nguyên Ngọc (trái) trong buổi nói chuyện. (Hình: Cắt từ clip)

Ngày 10/3/2017, trên mạng Youtube xuất hiện một clip lạ. Đó là một bữa tiệc sang trọng trong một nhà hàng sang trọng do nhà văn cao tuổi Nguyên Ngọc đứng đầu, nhà phê bình “nổi tiếng” Phạm Xuân Nguyên cùng với một số nhà văn, nhà thơ khác. Bên một chai rượu ngoại đắt tiền, các nhà văn, nhà thơ đem những chuyện nhặt nhạnh qua lời người này người kia để bôi nhọ Anh hùng Võ Thị Sáu. Người lĩnh xướng cho cái hợp xướng súc vật này là một nhà thơ vốn cũng từng được bạn đọc yêu mến, nhà thơ Nguyễn Duy.

Câu chuyện của họ gồm những gì? Đó là lời kể chuyện của một người, tự xưng là chị của Anh hùng Võ Thị Sáu, lời kể của bà bán hàng ở chợ, của nông dân nào đó. Tất cả những gì đưa ra đều không được xác minh, không đủ để làm chứng cứ hợp pháp luật và càng không đủ tiêu chuẩn khoa học để coi là một chứng cứ sử học. Vậy mà các nhà văn nhà thơ nhà phê bình hý hửng lắm, kẻ tung, người hứng. Họ kết luận Anh hùng Võ Thị Sáu bị… điên, bị… chập. Có chập, có điên thì mới ném lựu đạn diệt ác ôn chứ, nếu không điên thì như các nhà văn nhà thơ đây, hưởng hết tài trợ này nọ, rồi ngồi nhà hàng sang trọng mà uống rượu ngoại. Có người còn bật ra một câu đáng để phỉ nhổ: Hóa ra cả dân tộc đi phụng thờ một con điên. Có nhà thơ còn phát biểu: Chỉ có tâm thần lúc bị mang đi bắn còn cài hoa lên tóc…

Loading...

Video đây

Cũng cần nhắc lại sự thật về Anh hùng Võ Thị Sáu. Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sống ở xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa nay thuộc xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Năm 12 tuổi, các anh trai của chị đều tham gia cách mạng, chính mắt chị cũng đã chứng kiến cảnh quân Pháp và “Việt gian” giết người, tàn phá quê hương mình. Vì vậy, giống như các anh mình, chị đã tham gia vào các hoạt động bí mật ở địa phương.

Mới 14 tuổi, chị đã đi theo anh trai tham gia Việt Minh trốn lên ở trên chiến khu chống Pháp. Năm 1949, chị tham gia đội Công an xung phong làm liên lạc, tiếp tế. Về Đất Đỏ, chị dùng lựu đạn giết một sĩ quan Pháp và làm bị thương 23 lính, sau đó chị ở lại Bà Rịa làm nhiệm vụ điều tra tình hình địch và tiếp tế cho chiến khu.

Năm 1950, Võ Thị Sáu bị chính quyền Quốc gia Việt Nam bắt sau khi đã ném lựu đạn giết chết 2 chỉ điểm viên của quân Pháp là Cả Suốt, Cả Đay. Tại phiên tòa đại hình lúc mới 16 tuổi, Võ Thị Sáu đã nói: “Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội”. Và khi quan tòa rung chuông ngắt lời chị, tuyên án: “Tử hình, tịch thu toàn bộ tài sản”, chị thét lớn: “Ta còn mấy thùng rác ở khám Chí Hòa, tụi bây vô mà tịch thu!”. Tiếp đó là tiếng hô: “Đả đảo thực dân Pháp! Kháng chiến nhất định thắng lợi!”.

Tòa án binh kết án tử hình chị vào tháng 4/1951. Sau gần 3 năm tra tấn, giam cầm, Quốc gia Việt Nam đưa chị ra giam ở Côn Đảo. Dù các luật sư biện hộ cho chị đã phản đối án tuyên này với lý do chị chưa đủ 18 tuổi, nhưng án tử hình vẫn được thực thi. Trước khi bị đưa ra hành án, chị bị đày qua các nhà tù Chí Hòa, Bà Rịa và Côn Đảo. Vì chính quyền Pháp và Quốc gia Việt Nam không dám công khai thi hành bản án đối với chị, họ đã lén lút đem chị đi xử bắn. Một giai thoại kể khi nhóm đao phủ bảo chị quỳ xuống, chị quát lại: “Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ!”.

Vào 7 giờ sáng ngày 23/1/1952, Võ Thị Sáu bị xử bắn tại Côn Đảo. Biết sắp bị hành hình, suốt đêm ngày 22, Võ Thị Sáu hát cho bạn tù nghe những bài ca cách mạng như: Lên đàng, Tiến quân ca, Cùng nhau đi hồng binh… Khi nghe thấy bước chân đao phủ giải Sáu đến nơi hành hình, tất cả anh em trong ngục đứng dậy hát bài Chiến sĩ ca – bài hát dành để bày tỏ lòng cảm phục, tiếc thương và tiễn đưa những người đồng đội ra pháp trường.

Trước khi bị bắn, cố đạo làm lễ rửa tội. Ông nói: “Hãy để cha rửa tội cho con”. Chị từ chối lời cha cố: “Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới là có tội”. Cố đạo thuyết phục: “Trước khi chết, con có điều gì ân hận không?”. Chị nhìn thẳng vào mặt ông ta và mặt chánh án, trả lời: “Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước”. Ra đến pháp trường, chị nói: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”. Nói xong, Võ Thị Sáu hát bài Tiến quân ca. Khi lính xử bắn lên đạn, chị ngừng hát và hô vang những lời cuối cùng: “Đả đảo bọn thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ Chủ tịch muôn năm!”.

Lúc Anh hùng Võ Thị Sáu hy sinh có sự chứng kiến của nhiều người, trong đó có những tù nhân lúc đó đang thụ án tại Côn Đảo. Tài liệu vụ án, ngay cả phía thực dân Pháp cũng khẳng định những hành động cũng như ý chí diệt thù, ý chí cách mạng của Anh hùng Võ Thị Sáu. Vậy những tài liệu của chính thực dân Pháp, lời kể của những người đã sống, chiến đấu và tù ngục cùng chị Sáu là đúng hay những nhận định của một lũ ám tượng phản cách mạng là đúng? Hay tòa đại hình Pháp đưa ra tòa xử cả thiếu niên tâm thần? Những câu hỏi quá dễ trả lời. Vậy mà xót xa thay, những nhà văn nhà thơ nhà phê bình từng được người đọc yêu mến lại có thể có hành vi “nhảy bàn độc” phủ nhận tất cả sự thật để mong một ơn mưa móc nào đó trên chuyến tàu ảo vọng.

Cũng cần nói rõ, những lời bình luận về Anh hùng Võ Thị Sáu không phải bây giờ mới có. Các trang mạng phản động đã tạo ra cốt truyện xuyên tạc, rồi truyền bá nhằm mục đích chống Đảng chống Nhà nước từ cách đây mấy năm. Lại thêm nữa, có một ông Giáo sư được phong hàm hẳn hoi, Giáo sư Mạch Quang Thắng, bất chấp các chứng cứ lịch sử cũng đã lên mạng bày tỏ quan điểm này. Và bây giờ, những nhà văn nhà thơ, nhà phê bình lấy tên mình hòng thêm sức nặng cho những lời bôi nhọ này. Dĩ nhiên, những lời nói của họ không thể thay đổi được lịch sử, chỉ là chỉ dấu cho sự mất nhân cách của họ.

Dư luận chỉ băn khoăn một điều, trong số các nhà văn nhà thơ ấy, ông Nguyên Ngọc, Viện trưởng Viện Phan Châu Trinh đang chuẩn bị tiêu mấy chục tỷ ngân sách cho một dự án Quảng Nam địa chí từ ngân sách tỉnh Quảng Nam. Còn ông Phạm Xuân Nguyên, là Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội, nỗi năm tiêu tiền ngân sách nhiều tỷ đồng và chính ông ấy cũng nhận lương cũng như nhiều khoản khác mỗi tháng hàng chục triệu đồng từ ngân sách. Cả vị GS Mạnh Quang Thắng nữa, chúng tôi không hiểu nổi tại sao một người có nhân cách thế này, học lực thế này mà vẫn được giảng dạy tại một trường đào tạo cán bộ cao cấp nhất đất nước, hưởng lương cao, nhiều ưu đãi. Dư luận không chấp nhận những người thiếu nhân cách, vừa tiêu tiền thuế của nhân dân vừa chửi trả lại sự nghiệp cách mạng của nhân dân. Theo chúng tôi, cần khẩn cấp đưa những người này ra khỏi vị trí họ đang chiếm giữ hoặc tốt nhất đưa họ vào viện tâm thần.

Thu Ba
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 441

Chỉ những kẻ bại não mới nhẫn tâm xuyên tạc về người Anh hùng dân tộc Võ Thị Sáu

Mấy hôm nay, dư luận lại được một phen hâm nóng, kèm theo sự phẫn nộ khi báo Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh trích dẫn một clip dài chừng 5 phút phê phán một số kẻ đầu hai thứ tóc, khoác áo “nhơn sĩ” có hành vi lăng nhục Võ Thị Sáu, người con gái đất đỏ Anh hùng.

Được biết, chúng toàn những kẻ gần đất xa trời, những trí thức già, đổ đốn, mất nết đang trượt dài trên con đường tội lỗi, của những kẻ ăn cháo đá bát, những kẻ vô ơn bội nghĩa Với các anh hùng dân tộc và đảng, nhà nước Việt Nam.

Tóm lại, họ toàn là những kẻ đang có tư tưởng chống đối chính quyền:

Một lũ “rận xĩ”, khoác áo “nhơn sĩ”, mạo danh dân chủ tỷ như: Nhà văn Nguyên Ngọc, Nhà văn Phạm Xuân Nguyên (cán bộ Viện Văn học, chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội), nhà thơ Nguyễn Duy, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang… Trong đám rận đổ đốn ấy đó người lớn tuổi nhất và có thâm niên thường xuyên có hành vi chống phá chính quyền nhất phải kể đến Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang sinh năm 1936. Qủa báo, hiện nay ông TS này gần như có cuộc sống Thực vật, gần đất xa trời.

Đoạn clip cho thấy, răm kẻ đầu bạc, xúm quanh chai rượu ngoại “nhâm nhi” cùng với vài ba hột lạc rang. “rượu vào lời ra”. Nhìn họ cười vô tư, bốc đồng chẳng khác gì những kẻ nát rượu, “rượu nói” bằng những tin đồn, những lời đồn đoán vô căn cứ của Giáo sư Mạch Quang Thắng khi nói về cách học Sử ngày nay, khi ông này cũng đã“xuyên tạc lịch sử”.khi dẫn chứng một ví dụ về chị Sáu như sau:

“Võ Thị Sáu chẳng qua là một người con gái bị tâm thần, ngớ ngẩn. Lợi dụng sự ngớ ngẩn của Sáu, nhóm những người hoạt động cách mạng mới đưa cho bà lựu đạn rồi xúi ném vào một toán quân địch đang ngồi họp. Bà ném rồi bị bắt đi tù, đem đi xử bắn. Bà chẳng biết gì về tính mạng của mình, cứ cười tươi và hái hoa dại mọc dọc đường ra pháp trường cài lên tóc”.

Võ Thị Sáu, nữ anh hùng huyền thoại vùng Đất Đỏ

Thế nên, nhóm “nhơn sỹ” đầu bò mất dạy này nhai lời nói mơ hồ của vị “ráo xư” kia để lấy dẫn chứng phịa chuyện, toàn những điều nhảm nhí, bịa đặt không thể chấp nhận được, ở những kẻ có học, mang danh trí thức. Như Mạch Quang Thắng và đồng bọn.

Kể cũng lạ, ở họ toàn những kẻ có tuổi, có học hàm, học vị thậm chí có tài và rất thành danh trong sự nghiệp được cả nước biết như một nhân tài. Thế nhưng, họ lại quá liêm sỉ khi cố tình bới móc lịch sử, bất chấp một sự thật lịch sử, cố tình hạ nhục người con gái đất đỏ anh hùng của dân tộc, đó là chị Võ Thị Sáu, một con người đã đi vào huyền thoại trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược của thế kỷ XX.

Rõ ràng, trong đám nát rượu này, rặt những kẻ đầu hai thứ tóc, nhưng vẫn là kẻ “hậu sinh” chưa từng được chứng kiến, những sự kiện lịch sử dân tộc thời đó, những tấm gương sáng ngời về đức hy sinh, lòng yêu nước và tinh thần dân tộc quyết đứng lên “đòi độc lập tự do cho đất nước, danh dự của một quốc gia và chủ quyền của một dân tộc” mà chị Võ Thị Sáu là một người yêu nước chân chính đại diện cho người dân Việt yêu nước chân chính đã thể hiện.

Thế nên, họ là thật là những kẻ đáng khinh và cả đáng ghét, những kẻ đầy tội lỗi, như tội đồ của dân tộc khi thóa mạ lịch sử “bới bèo ra bọ”, để ‘vạch lá tìm sâu”, phịa chuyện của quá khứ, phịa chuyện về lịch sử một cách phũ phàng có chủ đích, nhằm phủ nhận lịch sử bằng cách hạ nhục các anh hùng liệt sỹ của dân tộc như Nguyễn Văn Tám, Võ Thị Sáu rồi âm mưu đòi xét lại lịch sử, muốn phủ nhận thành quả của hai cuộc cuộc kháng chiến anh dũng chống xâm lược của dân tộc, chống lại sự đô hộ 80 năm của thực dân và 20 năm chống đế quốc Mỹ và vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam.

Kẻ đầu têu, có hành vi đáng phỉ nhổ đứng ra kể lại câu chuyện bịa đặt này chính là Nhà thơ Nguyễn Duy. Hắn ta dẫn dắt cho người nghe theo hướng phủ nhận vai trò và công lao của anh hùng dân tộc Võ Thị Sáu khi y nói Chị “biểu hiện của người bị tâm thần và hành động ném lựu đạn kia dẫn đến việc bị bắt của chị Sáu là ngoài ý muốn”. Rõ ràng, một sự bịa đặt dối trá hèn hạ. Một sự thật không thể chối cãi, rõ ràng động cơ của chị là giết những kẻ xâm lược và bè lũ tay sai của chúng, người ta có quyền suy diễn tại sao người “tâm thần” chỉ ném lựu đạn vào những kẻ xâm lăng và bè lũ tay sai của chúng?

Để hiểu rõ những hành động dũng cảm của chị. Được biết, Tháng 2/1950, chịm Võ Thị Sáu dẫn đầu một tổ, dùng lựu đạn tập kích diệt hai tên ác ôn Cả Suốt, Cả Đay. Không may chị bị sa vào tay địch. Nếu, chị bị tâm thần thật như Nguyễn Duy nói, thì tại sao chị chỉ ném lựu đạn vào những kẻ xâm lược là thực dân Pháp và khi chúng bắt được chị, chúng lại dùng mọi cực hình tra tấn một người tâm thần một cách dã man và vô nhân đạo?, Một sự thật, ý chí của người cộng sản, người con yêu nước Võ Thịn Sáu dù bị thực dân dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhưng thà chết không khai báo lấy nửa lời. Do không khai thác được gì, chúng liền đưa chị về biệt giam ở khám Chí Hòa, Sài Gòn để tiếp tục tra tấn để khai thác và sau đó mở phiên tòa, tuyên án tử hình chị.

Xin hỏi các vị “nhơn xĩ” mất trí? Tại sao một người “tâm thần” như các vị áp đặt mà bọn thực dân phải run sợ, phải mở phiên tòa đại hình để tuyên án tử hình Võ Thị Sáu một kẻ “tâm thần”?.Tại phiên tòa đại hình, tuy mới 17 tuổi, lại là người “tâm thần” nhưng tại sao chị Võ Thị Sáu lại hiên ngang tỏ rõ khí phách anh hùng của người cộng sản, một thiếu nữ Việt Nam Anh hùng làm cho lũ quan tòa thực dân và đồng bọn đều phải nể sợ.?

Nếu, một người “tâm thần” chắc chắn “Vô hại” đối với người dân, còn đối với thực dân xâm lược và những kẻ tay sai pháp thì không. Vì thế, Thực dân xâm lược muốn cách ly ngay một người “tâm thần” yêu nước, khí phách kiên cường rất có ảnh hưởng đến người dân Việt ra biệt giam tại nhà tù Côn Đảo?.

Ngày 23/1/1952, chúng đã thi hành bản án, bắn chết chị ở nhà tù Côn đảo sau hai ngày chúng đưa chị ra đây?.tại sao lại bắn phải chết người tâm thần mà không đưa chị vào một nhà thương điên nào đó để điều trị tâm thần theo luật quốc tế quy định đối vớ người tâm thần?

Khốn nạn hơn, để phụ họa với câu chuyện bịa đặt khi Phạm Duy Kể ra, một kẻ trong nhóm còn chua thêm có ý mỉa mai rằng: “Võ Thị Sáu lúc ra pháp trường đã bị “tâm thần”, vì tâm lý người tử tù trước khi bị bắn đều hoảng loạn sợ hãi cho dù đó là một tội phạm sừng sỏ, và chỉ có người hoảng loạn tới mức bị điên mới ngắt hoa cài lên tóc thôi”.

Kẻ hậu sinh, nhân sỹ đốn mạt này cứ lờ đi khí phách anh hùng của người con gái đất đỏ khi ra đến pháp trường, không hề run sợ, cái chết đã cận kề nhưng chị vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu tươi cười ngắt bông hoa dại cài trên tóc xanh tràn đầy nhựa sống của lứa tuổi trăng tròn,… đến khi tên chỉ huy ra lệnh cho bọn lính chuẩn bị nổ súng thì chị lập tức hét lên: “Đả đảo thực dân Pháp!”. “Việt Nam độc lập muôn năm!”. “Hồ Chủ tịch muôn năm!”.chỉ có những kẻ vô lương tâm, nhắm mắt trước sự thật. Tâm địa độc ác của đám “rận xĩ” thối tha này, chúng chẳng khác gì lũ thú hoang lạc lõng khi “sủa” ra những lời vô liêm sỉ, xúc phạm đến người anh hùng dân tộc như vậy.

Có người nói rất đúng rằng: “Trong những năm tháng kháng chiến thần thánh của dân tộc, việc hình tượng hóa một con người, nâng tầm một con người để khích lệ hàng triệu người cho cuộc chiến chính nghĩa là rất cần thiết, đó cũng là điều dễ hiểu!. Tuy nhiên, việc hình tượng hóa người anh hùng phải đảm bảo yếu tố sự thật và khách quan. Có thể, câu chuyện về anh hùng Võ Thị Sáu còn những chi tiết được hư cấu, nhưng sự hi sinh, mục đích của hành động trước khi hi sinh của chị mãi mãi vẫn là sự thật! không thể phủ nhận.

Vì vậy, những kẻ nhân danh trí thức nhẫn tâm phủ nhận và lăng nhục người anh hùng dân tộc Võ Thị Sáu là không thể chấp nhận được. Một hành vi vô ơn, cần phải lên án mạnh mẽ.

Kim Ngọc

Loading...